Người Đức luôn tôn vinh Philips Reis chứ không phải Alexander Graham Bell là người phát minh ra điện thoại

Sai lầm theo hướng ngược lại cũng không kém phần phổ biến. Quá nhiều lần người ta chắc mẩm về sự tồn tại của nhu cầu, ham muốn, chỉ để rồi phải chịu thất vọng tràn trề khi người sử dụng hoàn toàn bàng quan hoặc thậm chí chống đối ra mặt. Nếu năm 1948, các nhà chức trách dự báo sai về nhu cầu của các doanh nghiệp đối với máy vi tính, thì một lần nữa vào năm 1955, họ lại tiếp tục đưa ra nhận định hàm hồ rằng chỉ trong vòng một thập kỷ, máy vi tính sẽ “cách mạng hóa trường học”.

Người Đức luôn tôn vinh Philips Reis chứ không phải Alexander Graham Bell là người phát minh ra điện thoại. Đúng là năm 1861, Reis đã tạo nên một công cụ với khả năng truyền âm thanh và gần như truyền được cả lời nói. Tiếc rằng sau đó Reis nhanh chóng chán chường rồi bỏ bê công việc nghiên cứu. Không ai đón nhận điện thoại.

6-fdỉm

Người Đức luôn tôn vinh Philips Reis chứ không phải Alexander Graham Bell là người phát minh ra điện thoại

Không ai quan tâm đến nó. “Điện báo quá đủ cho chúng tôi rồi”, người sử dụng đồng thanh. Thế nhưng đến khi Bell lấy bằng sáng chế cho chiếc điện thoại của ông mười lăm năm sau đó, ngay lập tức tất cả mọi người hăm hở đón nhận, nhất là ở Đức.

Sự thay đổi thái độ này tương đối dễ giải thích. Hai cuộc chiến tranh lớn, Nội chiến Mỹ và Chiến tranh Pháp-Phổ, đã cho thấy rõ sự hạn chế của điện báo. Nhưng điểm nhấn của câu chuyện không phải ở chỗ tại sao người sử dụng thay đổi thái độ. Quan trọng là vào năm 1861, khi Reis trình bày công cụ của mình trong một cuộc họp mang tính khoa học, các nhà chức trách đồng loạt dự báo, thành tựu này chắc chắn sẽ được người sử dụng đón nhận nồng nhiệt. Tất cả bọn họ đều sai.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *